Tập Cận Bình: TT Putin là ‘người bạn tốt nhất’| Vì sao Trung Quốc tính làm cuộc ‘Vạn lý trường chinh mới’?| Chiến tranh thương mại, suy thoái kinh tế, giá cả leo thang: Thủ tướng TQ sốc khi biết … | Vì đâu nên nên lỗi Tập Cận Bình phải “Vạn lý trường chinh”?

Chủ tịch Tập Cận Bình: TT Putin là ‘người bạn tốt nhất’
06/06/2019 | VOA – Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình coi Tổng thống Nga Vladimir Putin là “bạn tốt nhất”, khi hai nhà lãnh đạo này gặp nhau ở Moscow hôm 5/6, trong bối cảnh quan hệ giữa Mỹ với Trung Quốc và Nga ngày càng căng thẳng…


Chủ tịch Tập Cận Bình và Tổng thống Putin trong cuộc gặp hôm 5/6.

“Trong vòng sáu năm qua, chúng tôi đã gặp nhau gần 30 lần. Nga là nước tôi tới thăm nhiều nhất và Tổng thống Putin là người bạn và đồng nghiệp tốt nhất của tôi”, ông Tập nói tại một cuộc họp báo trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Nga kéo dài 3 ngày, theo NPR.
“Chúng tôi sẽ tăng cường hỗ trợ nhau về các vấn đề quan trọng”.
Về phần mình, theo NPR, ông Putin nói rằng quan hệ song phương đã “đạt mức độ chưa từng có” và miêu tả mối quan hệ giữa hai nước là “một sự hợp tác chiến lược và đối tác toàn cầu”.
Cuộc gặp giữa ông Tập và ông Putin diễn ra trong bối cảnh quan hệ Mỹ – Trung đang ở mức thấp vì cuộc chiến thương mại.
Trong một diễn biến khác liên quan, tập đoàn Huawei của Trung Quốc đã ký một thỏa thuận với công ty viễn thông của Nga, MTS, để phát triển mạng 5G, theo AP.
Thỏa thuận được ký ngày 5/6 ở Moscow với sự chứng kiến của ông Tập và Tổng thống Putin.
Theo AP, các quan chức Mỹ coi Huawei là một mối đe dọa về an ninh, và chính quyền Hoa Kỳ đã gây áp lực để nhiều nước không sử dụng thiết bị của tập đoàn Trung Quốc cho mạng 5G.

——————-

TTO – Trong khi chính quyền Mỹ lo tập trung vào thương mại và thuế quan, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình dường như đang chuẩn bị cho một cuộc thoái lui kinh tế trường kỳ và không ít đau đớn cho Trung Quốc….
Vì sao Trung Quốc tính làm cuộc Vạn lý trường chinh mới? - Ảnh 1.
Truyền thông thế giới nhìn chung đồng tình là trận thương chiến Mỹ – Trung đang chuyển sang giai đoạn “dài hơi”. Nhưng bài phân tích của tạp chí National Review của Mỹ cho rằng “dài hơi” ở đây mang ý nghĩa rất khác đối với mỗi bên.
Tại Mỹ, từ bây giờ cả hệ thống chính trị và truyền thông đã bị cuốn vào cuộc tranh cử tổng thống mà ngày bỏ phiếu còn cách tới 18 tháng.
Ai cũng hiểu ông Tập Cận Bình là một nhà lãnh đạo quyền lực với nhiệm kỳ gần như trọn đời, chỉ cần chờ thêm ít lâu, biết đâu ông Donald Trump sẽ phải rời Nhà Trắng?
Chuẩn bị cho các tình huống khó khăn
Nhưng dường như đó không phải là điều Bắc Kinh quan tâm. Tại Trung Quốc, guồng máy chính trị, bao gồm truyền thông nhà nước, đang tạo ra một thực tế khác dành cho công chúng từ những gì ông Tập đã phát biểu.
Khi nói về thương chiến căng thẳng với Mỹ, chính xác những từ mà Chủ tịch Trung Quốc dùng là “một cuộc Vạn lý trường chinh mới”, chứ không phải “đường dài”, “thách thức dài hạn”… hay đại loại vậy.
Các diễn đạt này rất quan trọng, nó hàm ý một thứ to lớn hơn nhiều so với 1-2 chu kỳ chính trị.
Hôm 20-5, tại tỉnh Giang Tây, nơi cuộc Vạn lý trường chinh lần đầu xuất phát (tháng 10-1934), ông Tập đã tuyên bố cuộc đại rút lui lần 2 sắp bắt đầu. Ông kêu gọi người Trung Quốc “ý thức rõ bản chất phức tạp và dài hạn của các yếu tố bất lợi trong nước và quốc tế, chuẩn bị chu đáo cho các tình huống khó khăn khác nhau”.
Có thể thấy, cách dùng từ của ông Tập hàm ý những quan ngại sâu sắc hơn nhiều so với việc Mỹ – Trung có đạt được thỏa thuận nào về đậu nành, thị heo hay thậm chí quyền sở hữu tài sản trí tuệ.
Nó có thể là gì?
Sau giai đoạn phát triển phồn thịnh kéo dài hàng chục năm, nền kinh tế Trung Quốc hiện nay đang quy tụ mọi dấu hiệu của một thị trường không ổn định, có khả năng đổ vỡ bởi bất cứ chấn động nào. Áp lực từ thương chiến đang làm lộ ra những rạn nứt có sẵn lâu nay.
Đây có lẽ là điều không thể tránh khỏi, và tầng lớp lãnh đạo Trung Quốc cũng biết. Như vậy, câu trả lời là: “bóng ma đe dọa” chính là một cuộc khủng hoảng tài chính mới mà Bắc Kinh không thể ngăn chặn.

Vì sao Trung Quốc tính làm cuộc Vạn lý trường chinh mới? - Ảnh 2.
Người dân Trung Quốc đi trên đường, xem một sự kiện phát trên truyền hình – Ảnh: REUTERS

Dự trữ ngoại tệ bị bào mòn
Hệ lụy của thay đổi này vô cùng lớn, đe dọa đến khối tài sản khổng lồ của Trung Quốc: 3.000 tỉ USD dự trữ ngoại tệ – trong đó là 1.000 tỉ USD trái phiếu của Mỹ, và hình ảnh một quốc gia chủ nợ của thế giới. Mọi thứ sắp thay đổi, và một khi đã xảy ra, núi tiền này sẽ cạn rất nhanh.
Quỹ dự trữ của Trung Quốc đang chịu nhiều áp lực, tổng nợ của nước này đã gần chạm mốc gấp 3 lần GDP – gấp 3 lần tỉ lệ nợ/GDP của Mỹ.
Chính phủ Trung Quốc đã nỗ lực củng cố hệ thống ngân hàng và giữ tính thanh khoản trong nền kinh tế. Dự trữ ngoại tệ còn cần thiết để bảo vệ đồng tiền, trong khi đó đồng nhân dân tệ đã giảm 8% trong năm ngoái, mức chưa từng thấy kể từ khủng hoảng tài chính 2008.
Nếu Trung Quốc trở thành nước nhập siêu (đồng nghĩa nước đi vay), ngoại tệ lại càng quan trọng. Sau khi vực dậy hệ thống ngân hàng, bảo vệ đồng tiền và bơm cho thương mại, Bắc Kinh sẽ thấy số tiền 3.000 tỉ USD còn lại không bao nhiêu.
Nếu như vào năm 2010 dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc gần bằng nửa GDP, thì nay nó chỉ còn khoảng 1/4. Bán tháo trái phiếu của Mỹ đồng nghĩa lãi suất USD sẽ tăng và làm chậm nền kinh tế Mỹ, nhưng nó cũng khiến dòng vốn chạy hết khỏi Trung Quốc.
Chắc chắn các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiểu rõ những điều trên, trong khi nó không quá quan trọng đối với các nhà đàm phán thương mại Mỹ vốn chỉ tập trung vào thặng dư Trung Quốc đang có với Mỹ.
Trong nhiều năm, các nhà phân tích quốc tế tin rằng Bắc Kinh có thể thao túng để lèo lái nền kinh tế. Quả thật, sau cuộc khủng hoảng tài chính 2008, Trung Quốc đã tránh được những ảnh hưởng xấu nhất của nó. Nhưng những quyết sách kinh tế khi đó cũng đang bộc lộ sức phá hoại theo thời gian.
Nói cách khác, Bắc Kinh không còn kiểm soát được tương lai kinh tế. Từ xuất siêu chuyển sang nhập siêu sẽ kéo theo các xu hướng tiêu cực khác. Giống như Hồng Quân Công Nông hồi năm 1935, nền kinh tế Trung Quốc đang bị bủa vây bởi các thế lực mà nó không thể đánh bại. Bất cứ động thái giải cứu nào bây giờ chỉ càng làm tệ thêm tình hình.
Những vấn đề của Trung Quốc đã có từ trước khi ông Tập lên nắm quyền và được thừa nhận bởi các vị tiền nhiệm. Năm 2007, trước cả thời Obama, Tập và Trump, Thủ tướng Ôn Gia Bảo từng mô tả kinh tế Trung Quốc là “mất cân bằng, không ổn định, thiếu liên kết và không bền vững”.

******

Không ai biết cuộc “Vạn lý trường chinh mới” của ông Tập có khả thi hay không, nhưng lý do của nó có thể hiểu được. Tạp chí National Review cho rằng Bắc Kinh không có cách nào thoát khỏi tai họa trước mắt trừ nước cờ táo bạo “rút lui chiến lược” để quay trở lại vào một ngày khác.
“Trường chinh” có thể diễn ra dưới nhiều hình thức. Trung Quốc có thể đóng cửa với tự do thương mại, hạn chế nhập khẩu hoặc kiểm soát dòng vốn… Bởi thế mà ông Tập kêu gọi công chúng “chuẩn bị cho các tình huống khó khăn khác nhau”.
Thế giới có thể chứng kiến vài bước đi đánh lạc hướng từ Trung Quốc. Họ có thể phát động một cuộc xung đột ở eo biển Đài Loan, hoặc “phiêu lưu” hơn ở BIển Đông.
Về phần mình, Mỹ khó mà trông đợi sự hợp tác từ Trung Quốc trong các vấn đề đa phương như Triều Tiên hoặc Iran như lâu nay.

 

Chiến tranh thương mại, suy thoái kinh tế, giá cả leo thang: Thủ tướng TQ sốc vì biết giá táo ở chợ
Một chợ trái cây ở Bắc Kinh.
Ngoài thực phẩm, Trung Quốc dường như không tồn tại mức lạm phát trên diện rộng. Nhưng thực phẩm tăng giá đã trở thành một chủ đề nóng của Trung Quốc gần đây. Ảnh: NYT

******

Vì đâu nên lỗi Tập Cận Bình phải “Vạn lý trường chinh”?

Nguyễn Quang Duy

Chủ nhật 2/6/2019,
Bắc Kinh cho công bố Sách Trắng đổ lỗi cho Mỹ làm đổ vỡ cuộc đàm phán thương mại song phương.
Còn Tập Cận Bình, trước đây ít hôm, phải kêu gọi “Vạn lý trường chinh mới” sửa soạn trường kỳ chống thương mãi Mỹ.
Thực hư ra sao? Lỗi tại ai? Cuộc chiến sẽ đưa thế giới, đưa Việt Nam về đâu? Là những câu hỏi đáng được quan tâm.
Cải cách dở dang…
Từ thập niên 1970, Trung cộng được Mỹ trợ giúp cải cách thể chế từ viện trợ, đầu tư vốn, mở cửa thị trường, giúp giáo dục, giúp chuyển giao kiến thức và kỹ thuật, giúp tham gia các tổ chức quốc tế… nhưng uổng công vì kinh tế tự do phải gắn liền với chính trị tự do, ngôn luận tự do và xã hội dân sự.
Ngày 4/6/1989 để “ổn định chính trị”, Bắc Kinh đã nổ súng đàn áp phong trào sinh viên rồi tự vạch con đường cải cách kinh tế nhưng giữ nguyên bản chất cộng sản.
Cải cách vì thế không mang lại kết quả như Đài Loan và Đại Hàn, đã trở thành hai quốc gia tân tiến có GDP thu nhập đầu người cao.
Với mô hình “ổn định chính trị”, Trung cộng trở thành đại công xưởng lắp ráp công nghiệp quốc tế, tăng trưởng nhờ vốn đầu tư nước ngoài và xuất cảng.
Trung cộng lọt vào bẫy GDP thu nhập trung bình: nông dân và công nhân nghèo khổ, giới trung lưu vật lộn với cuộc sống, giới cầm quyền tham nhũng làm giàu.
GDP tăng trưởng chậm dần, năng suất lao động không mấy thay đổi, lợi thế lao động rẻ không còn, đầu tư ngoại quốc chuyển dần sang các quốc gia có giá công nhân rẻ hơn như Việt Nam.
Môi trường thiên nhiên bị hủy hoại, tài nguyên bị tận khai, đạo đức xã hội bị khủng hoảng,… nhìn chung Trung cộng không khác mấy Việt Nam.
Vượt bẫy thu nhập trung bình…
Sau hơn 15 năm gia nhập WTO Trung cộng vẫn không mở cửa thị trường, tiếp tục tài trợ các doanh nghiệp nhà nước, phân biệt đối xử với doanh nghiệp nước ngoài, ăn cắp tài sản trí tuệ quốc gia khác.
Trung cộng giữ đồng tiền yếu hơn thực giá, hàng xuất cảng rẻ hơn giành lợi thế trên thị trường Mỹ, làm cán cân thương mãi giữa hai nước càng ngày càng mở rộng.
Khoản thặng dư này được dùng để giữ giá đồng tiền hay mua trái phiếu tiếp tục ảnh hưởng lên kinh tế Mỹ và thế giới.
Để thoát bẫy thu nhập trung bình, Trung cộng vạch kế hoạch “Made in China 2025”, nhằm chuyển đổi thành nước dẫn đầu về công nghệ cao cấp trực tiếp cạnh tranh với Mỹ.
Nhưng thay vì đầu tư nghiên cứu các ý tưởng mới để phát triển thành các sản phẩm mới, một mặt Trung cộng ép buộc các công ty nước ngoài muốn làm ăn phải chuyển giao kỹ thuật trước khi cấp phép tham gia thị trường.
Mặt khác, Bắc Kinh cho gián điệp công nghệ xâm nhập và đánh cắp kỹ thuật gây thiệt hại nặng nề cho công nghệ các nước tiên tiến.
Với khoản mậu dịch thặng dư Bắc Kinh cho tăng cường quân sự, lấn chiếm Biển Đông, mua cảng, xây căn cứ, gây ảnh hưởng chính trị, xây dựng “một vành đai, một con đường” thực hiện tham vọng bành trướng toàn cầu.
Tham vọng bá chủ hoàn cầu khiến Trung cộng trở thành mối đe dọa hòa bình và an ninh không riêng cho nước Mỹ mà cho toàn thế giới.
Đàm phán đổ vỡ…
Giấc mơ bá chủ của Tập Cận Bình đã bị Tổng thống Trump ngăn chặn bằng cách đánh thuế trên hàng hóa nhập cảng vào Mỹ buộc Bắc Kinh phải đàm phán thương mại.
Lập trường phía Mỹ có thể tóm tắt được như sau: (1) không thuế xuất nhập cảng; (2) không rào cản thương mãi; (3) không trợ cấp kinh doanh; (4) không đánh cắp sở hữu trí tuệ; (5) không ép buộc chuyển giao công nghệ; và (6) mọi doanh nghiệp đều được hoạt động trong vòng luật pháp 2 bên.
Những đòi hỏi nói trên xem ra thật tốt cho cả hai phía, nó buộc Bắc Kinh phải thực hiện những cải cách cần thiết, xóa bỏ độc quyền nhà nước, mở cửa thị trường, cải cách thể chế, tuân thủ luật chung.
Sau 11 lần đàm phán, tưởng chừng đã hoàn tất một thỏa thuận giữa hai quốc gia, nhưng Trung cộng cho rằng cứ bàn, cứ ký rồi tính sau như khi gia nhập WTO, nên khi Mỹ đòi luật hóa các thỏa thuận thì phía Trung cộng không đồng ý đòi đàm phán lại từ đầu.
Không có gì khó hiểu, vì với ràng buộc luật pháp rõ ràng thì Bắc Kinh phải thay đổi cả thể chế và như thế giấc mơ bá chủ của Tập Cận Bình tan theo mây khói.
Còn nước còn tát Tập Cận Bình đành phải rút quân “vạn lý trường chinh” mong thay đổi thế cờ.
Bầu cử 2020…
Bắc Kinh tin rằng với một Tổng thống mới trường kỳ chiến đấu sẽ có lợi cho Trung cộng.
Ông Trump đã bắt đầu tranh cử với cơ hội thắng cử rất cao.
Nếu vì một lý do nào đó ông Trump không tiếp tục tranh cử thì Phó Tổng Thống Mike Pence là người có nhiều cơ hội thắng cử. Ông Pence là người có lập trường không khoan nhượng với Trung cộng và phe Xã Hội Chủ Nghĩa.
Còn nếu dân Mỹ chọn một Tổng Thống thuộc đảng Dân Chủ thì chiến tranh thương mãi cũng sẽ tiếp tục vì trừng phạt Trung cộng đã trở thành Quốc sách của cả lưỡng đảng và lưỡng viện Quốc Hội Mỹ.
Ngày 7/5/2019, Hạ viện Mỹ biểu quyết với đa số tuyệt đối (414-0) chấp thuận “Đạo luật Đảm bảo Đài Loan 2019”, ủng hộ Đài Loan tăng chi tiêu quốc phòng, thường xuyên bán vũ khí, công cụ quốc phòng cho Đài Loan và ủng hộ Đài Bắc tham gia các tổ chức quốc tế.
Ngày 4/6/2019, kỷ niệm 30 năm Trung cộng tàn sát phong trào sinh viên, Quốc hội Mỹ đã tổ chức buổi điều trần công khai vạch trần bản chất cộng sản phi nhân tính, Chủ tịch Hạ viện bà Nancy Pelosi mở đầu tuyên bố:
“Hôm nay (4/6/2019), chúng ta nhớ lại vụ thảm sát tàn bạo mà nhà cầm quyền Trung cộng đã thực hiện chống lại chính người dân của họ 30 năm trước. Chúng ta nhớ lại sự dũng cảm của những sinh viên, công nhân và người dân đã phản kháng ôn hòa chế độ áp bức để yêu cầu nền dân chủ và nhân quyền mà họ xứng đáng được nhận…”
Lập trường lưỡng đảng như thế nên bất cứ thỏa thuận thương mãi với Trung cộng đều phải được Quốc Hội Mỹ chính thức thông qua vì thế chiến tranh thương mãi sẽ không kết thúc đơn giản như ý định của Bắc Kinh.
Ngược lại thông tin rò rỉ cho biết các phe cánh trong đảng Cộng sản đang gia tăng áp lực chống lại các quyết định của Tập Cận Bình, nên không chắc trường kỳ kháng chiến sẽ có lợi cho ông.
Chiến tranh…
Đã gọi là chiến tranh thì chắc chắn sẽ gây ra tổn thất cho cả đôi bên.
Sau 1 năm chiến tranh lạm phát tại Mỹ vẫn trong vòng kiểm soát, lương vẫn tăng, nhiều công ăn việc làm được tạo ra, chưa thấy dấu hiệu tổn thất như giới khoa bảng và báo chí thường đồn đoán.
Việc chỉ trích Tổng thống Trump hay chính phủ Mỹ là quyền hiến định của công dân, chính nhờ những chỉ trích từ báo chí và công dân nước Mỹ mới thăng tiến luôn xứng đáng là cường quốc số 1 trên thế giới.
Phía Trung cộng mọi thông tin bị bưng bít, nhưng dấu hiệu cho thấy kinh tế đang lâm vào khó khăn, nhiều nhà máy đóng cửa, vốn đầu tư bị rút sang các nước ít bị ảnh hưởng chiến tranh, lạm phát bắt đầu gia tăng, đời sống mỗi lúc một khó khăn hơn.
Hệ thống cứu tế tư nhân không có, hệ thống an sinh chưa phát triển, Trung cộng lại chưa trải qua kinh nghiệm khủng hoảng kinh tế, thông tin bị bưng bít nên khủng hoảng bùng nổ sẽ ảnh hưởng mạnh đến thể chế chính trị.
Sách trắng và lời kêu gọi “vạn lý trường chinh” thật ra chỉ nhằm tuyên truyền trấn an và sửa soạn tinh thần cho dân chúng trước những khó khăn đang ngày một gia tăng.
Vì sao Huawei lãnh đạn?
Huawei được cho là công ty mấu chốt thực hiện chiến lược “Made in China 2025”, có liên quan với Giải Phóng Quân Trung cộng một thế lực rất mạnh trong đảng Cộng sản.
Hãng tin Pháp AFP dựa vào báo cáo tài chính hằng năm của Huawei đã phát hiện, trong 10 năm qua, Huawei nhận trợ cấp từ nhà cầm quyền Bắc Kinh, lên tới 1,5 tỷ Mỹ Kim.
Chưa kể những hợp đồng giữa Huawei và nhà cầm quyền các cấp, những trợ giúp về ngoại giao, được vay mượn ngân hàng nhà nước… nguồn tài trợ từ nhà nước cho Huawei thực sự không nhỏ.
Huawei còn được mua rẻ đất đai, xây dựng vương quốc riêng với nhiều khu vực nhà ở, cung cấp hay bán rẻ cho nhân viên.
AFP cũng cho biết trong năm ngoái hơn 100 nhân viên Huawei được thưởng lên đến cả 100,000 Mỹ Kim mỗi người từ nhà cầm quyền thành phố Thâm Quyến.
Nếu đường lối thương mãi Mỹ được luật hóa thì Huawei khó có thể tồn tại, như thế “Made in China 2025” khó có thể đạt được kết quả như Tập Cận Bình mong muốn.
Bởi thế không lấy gì làm lạ khi đàm phán đổ vỡ Tổng thống Trump ra lệnh trừng phạt Huawei ngăn công ty này không được mua các sản phẩm của Mỹ, đánh thẳng vào công cụ chiến lược của Tập Cận Bình.
Trong việc đàm phán thương mãi phía Mỹ còn yêu cầu Trung cộng mở cửa để các công ty truyền thông xã hội như Google, Facebook, Twitter,… được tham gia thị trường Trung cộng nhưng bị từ chối.
Là quốc gia cộng sản, Trung cộng phải kiểm soát tư tưởng và định hướng dư luận vì thế chiến tranh thương mãi chỉ là bề mặt, bề sau là cuộc chiến ai thắng ai giữa tự do và cộng sản.
Thế giới đi về đâu?
Trung cộng bị hầu hết các nước đã phát triển xem là quốc gia “phi thị trường”, thất bại trong việc đàm phán thương mãi với Mỹ chỉ tạo thêm khoảng cách giữa nước này và các nước theo thể chế tự do.
Nhưng chiến tranh thương mãi giữa 2 nước lớn Mỹ Trung sẽ ảnh hưởng đến kinh tế, tài chánh, tiền tệ, chính trị và thậm chí cả quân sự của mọi quốc gia trên thế giới.
Cuối cùng một trật tự mới toàn cầu buộc mọi quốc gia phải tuân thủ luật chung là kết quả của cuộc chiến Mỹ-Trung.
Sự hy sinh trong chiến tranh sẽ được đền bù bằng một thế giới tự do hơn, yên bình hơn, thịnh vượng hơn.
Hà Nội chọn hướng đi nào?
Việt Nam một trong vài quốc gia cộng sản còn sót lại, với mô hình phát triển không khác gì Trung cộng, không lâu cũng sẽ trở thành mặt trận giữa Mỹ-Trung.
Tổng thống Trump đã chính thức nhắc nhở Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cần cân bằng thặng dư ngoại thương Mỹ-Việt.
Tổng thống Trump cũng nhắc nhở nguồn đầu tư vào Trung cộng đang chuyển sang Việt Nam, như thế Hà Nội hưởng lợi từ chiến tranh.
Mỹ lại vừa đưa Việt Nam vào danh sách 9 quốc gia thao túng tiền tệ cần theo dõi.
Cuộc đấu tranh tư tưởng trên thượng tầng Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam về con đường kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa theo mô hình Bắc Kinh đang ngày một rõ dần.
Bởi thế mặc dầu trở bệnh, chưa đi đứng được, Tổng Bí Thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng vẫn đòi hỏi Đại Hội 13 phải làm rõ vấn đề “đổi mới kinh tế và đổi mới chính trị”.
Nói theo cách dân gian là đảng Cộng sản Việt Nam, là nhà cầm quyền Hà Nội phải “đổi mới hay là chết theo Trung cộng”.
Sự lựa chọn hoàn toàn trong tay các nhà cầm quyền Hà Nội.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
6/6/2019

Tap Can Binh & Trump & Putin

Xem thêm:

Chiến tranh thương mại, suy thoái kinh tế, giá cả leo thang: Thủ tướng TQ sốc vì biết giá táo ở chợ.

“Không thể mua được”, “Giá trái cây đắt như vàng” là những bình luận thể hiện sự bất mãn của người Trung Quốc hiện nay.
Chiến tranh thÆ°Æ¡ng mại, suy thoái kinh tế, giá cả leo thang: Thủ tướng TQ sốc vì biết giá táo ở chợ - Ảnh 1.Vừa bận rộn đối phó với suy thoái kinh tế và cuộc chiến thương mại với Mỹ, giờ đây Bắc Kinh phải lo lắng về sự tăng giá của thực phẩm. Không chỉ táo, các loại trái cây và rau củ khác cũng đắt hơn. Ảnh: NYT

Image result for separatore lineĐả Đảo Cộng-sản trên khắp toàn thế giới !!!